Go Search
Di tích lịch sử Giồng Dinh 
16/03/2012 8:56 
 

Về Đức Huệ, theo tỉnh lộ 838 về hướng cửa khẩu Tho Mo khoảng 5 km, rẽ trái khoảng 12 km là đến Giồng Dinh, một giồng đất thuộc ấp Dinh, xã Mỹ Thạnh Tây, nơi quân dân Đông Thành đã ghi vào lịch sử một chiến công trong những ngày đầu chín năm chống Pháp :

Giồng Dinh quân Pháp nhảy dù

Sa vào trận chiến chổng khu đầy đồng

Khu Tám đã lập đầu công

Hiên ngang trên đất thành đồng Việt Nam


Sau cách mạng tháng Tám 1945, thực dân Pháp trở lại. Theo lời kêu gọi của Đảng và Bác Hồ nhân dân ta bước vào cuộc trường kỳ kháng chiến. Tỉnh Chợ Lớn và Tân An, do vị trí địa lý đặc biệt của mình đã chứa đựng trong lòng những căn cứ địa vang danh trong cả nước, trong đó có chiến khu Đông Thành. Cuối năm 1946, Ủy ban hành chánh kháng chiến Nam bộ quyết định thành lập khu Đông Thành gồm 5 xã Bắc Thủ Thừa là Bình Hòa, Mỹ Thạnh Đông, Mỹ Quí,Thạnh Lợi, Bình Thành và 2 xã Phước Lưu, Phước Chỉ của huyện Trảng Bàng. Khu Đông Thành phía tây nam giáp bưng biền Đồng Tháp Mười; tây bắc giáp Cam-Pu-Chia; đông giáp Sài Gòn-Chợ Lớn, cách 40 km đường chim bay là một vị trí chiến lược trong chủ trương kháng chiến toàn dân, toàn diện, trường kỳ, tự lực cánh sinh, xây dựng căn cứ địa vững chắc, đẩy mạnh cuộc đấu tranh sau lưng địch để phối hợp với chiến trường chính ở Nam bộ lúc bấy giờ. Đây là hành lang nối liền miền Đông và miền Tây, vừa là hậu cứ của các cơ quan đầu não của ta và là bàn đạp tấn công Sài Gòn.

 Quân ta truy kích địch trong trận Giồng Dinh


Thấy được tầm quan trọng ấy, năm 1947, thực dân Pháp mở cuộc tấn công qui mô bằng cả hải, lục, không quân vào chiến khu Đông Thành. Địch triển khai 4 hướng: Phước Chỉ, Rạch Gần, Giồng Dinh và hải quân bọc theo sông Vàm Cỏ Đông chặn đường rút lui của ta.Trong đó hướng Giồng Dinh là trọng điểm (địch gọi là mặt trận Giồng Dinh) với lực lượng nhảy dù tấn công chớp nhoáng, bất ngờ nhằm tiêu diệt các cơ quan ta đang đóng ở đây như Xứ ủy Nam bộ, Ủy ban hành chánh kháng chiến (chủ tịch là Phạm Văn Bạch), Bộ Tư lệnh khu 7 (Tư lệnh là trung tướng Nguyễn Bình, Ủy viên quân sự Trung ương).Tối ngày 8-3-1947, cơ quan Tổng hành dinh ở Giồng Dinh tổ chức mít-tinh và văn nghệ chào mừng Chi đội hải ngoại 4 (Chi đội Trần Phú) vừa từ Thái Lan về nước đến Giồng Dinh báo cáo Xứ ủy và Ủy ban quân sự Nam bộ xin chỉ thị nhiệm vụ mới (lực lượng về Giồng Dinh xin chỉ thị là 1 trung đội). Đơn vị Hải ngoại vừa về đến nơi nghỉ thì có tin khẩn của khu: “sáng mai địch sẽ tấn công vào khu vực Tổng hành dinh. Cấp trên yêu cầu hai đồng chí (đ/c) Nguyễn Chánh (chi đội trưởng),Trần Văn Sáu (chính trị viên) đi cùng với các đồng chí trong Bộ Tư lệnh khu. Trung đội sẽ ở lại bố trí chiến đấu tại chỗ”.Trước khi đi, đ/c Nguyễn Chánh chỉ thị trung đội: “Đây là thời cơ lập công, phải đánh và đánh cho thắng...”. Đ/c Nguyễn Văn Sáu còn nhắc nhở: “trung đội thay mặt cho cả Chi đội Hải ngoại IV đánh trận trình làng đó”.

Trung đội bảo vệ của Hải ngoại IV lập tức triển khai và bố trí trận địa phục kích trên địa hình bưng sình, đưng lác của khu vực Giồng Dinh trống trải. Ngoài ra còn có tham gia của 1 tiểu đội thuộc Chi đội 12 và dân quân du kích địa phương.

Như tin báo, 7 giờ sáng ngày 9-3-1947, máy bay trinh sát địch quần đảo khu vực Giồng Dinh dẫn đường cho lực lượng ném bom, bắn pháo dọn bãi.Tiếp đó 12 chiếc Đa-kô-ta cất cánh từ Sài Gòn đổ quân xuống Giồng Dinh. Đây là lần đầu tiên Pháp dùng lực lượng này đánh vào Đồng Tháp Mười. Quan sát trận địa, trung đội trưởng Phạm Hữu Bách ra lệnh cho anh em giữ kỹ đội hình mai phục trong các công sự, chỉ khi có lệnh mới nổ súng đồng loạt. Địch sau một lúc thận trọng bắt đầu tiến vào Giồng Dinh. Khoảng cách thu ngắn dần, 50m rồi 30m. Khẩu trung liên của đ/c Trần Phiên lập tức nhả đạn, quân ta đồng loạt nổ súng. Địch gục ngã như rạ ngay loạt đạn đầu, số còn lại phơi mình giữa đồng trống. Quá bất ngờ, địch vừa nổ súng loạn xạ vừa rút lui. Từ những công sự vững chắc, ta gửi từng viên đạn chính xác đến mỗi tên giặc. Địch hốt hoảng quay đầu rút chạy. Đơn vị lập tức rời công sự nhận lệnh “xung phong”. Địch rơi rụng dần và bị quét khỏi trận địa ngay trong buổi sáng.Ta diệt gọn 2 trung đội lính dù, thu 2 khẩu FM và 10 súng trường. Địch sau đó tiếp tục tấn công vào Giồng Thổ Địa vì phát hiện các cơ quan lãnh đạo của ta rút về đây. Bằng chiến thuật trên, ta tiếp tục diệt thêm 2 trung đội, thu nhiều vũ khí và bảo vệ các cơ quan đầu não an toàn rút về Ba Thu.Toàn mặt trận Đông Thành ta thu nhiều thắng lợi lớn, nhưng trận Giồng Dinh đã gây cho địch khiếp sợ nhất.Báo chí Sài Gòn đưa tin rằng chúng quá bất ngờ trước một lực lượng Việt Minh thiện chiến, trang phục chính qui, trang bị tốt, nổ súng liên thanh và đánh giáp lá cà, không như trước đây thường nổ súng rồi  rút chạy (Trong những ngày đầu 9 năm chống Pháp ta rất khan hiếm vũ khí, chỉ có một vài đơn vị từ hải ngoại về là trang bị khá tốt).

 

 Tàu chiến địch bị đánh chìm ở mặt trận Giồng Dinh


Với chiến thắng Giồng Dinh, ta đã bẽ gảy hoàn toàn ý đồ tiêu diệt các cơ quan đầu não của ta ở chiến khu Đông Thành bằng chiến thuật nhảy dù tấn công chớp nhoáng của địch, tạo ra niềm phấn khởi lớn cho nhân dân và lực lượng vũ trang trong cuộc hành trình về sau.Trận Giồng Dinh đã đi vào lịch sử như là một trong những trận đánh tiêu biểu nhất trong lịch sử 9 năm kháng chiến chống thực dân Pháp ở Long An và của cả Nam bộ nói chung.

Nơi diễn ra trận đáng ở Giồng Dinh đã được UBND tỉnh Long An quyết định công nhận di tích tại Quyết định số 1659/QĐ.UB ngày 22-8-1994.

                                                                                  Bài viết: Nguyễn Tấn Quốc
                                                                           Ảnh: Tư liệu Bảo tàng Long An