Tìm kiếm
Liên kết website
10 Tin mới nhất:
BÁC KHÔNG ĐẾN THĂM NHÀ CHÁU THÌ CÒN ĐẾN NHÀ AI 
15/03/2012 17:13 
 

     Đã bao giờ chúng ta tự hỏi tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh xuất hiện trong mỗi chúng ta tự bao giờ? Đối với riêng bản thân mình, tôi không thể trả lời được câu hỏi đó. Chỉ biết rằng từ khi còn nhỏ, tôi đã được học, được đọc, được nghe kể những câu chuyện về Bác. Có hàng trăm, hàng ngàn câu chuyện. Mỗi câu chuyện đều chứa đựng và thấm đẫm trong nó những ý nghĩa tư tưởng đạo đức cách mạng sáng ngời của Hồ Chí Minh.

Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh từng nói: “Tôi chỉ có một ham muốn, ham muốn tột bậc, đó là làm sao cho nước ta được hoàn toàn độc lập, dân ta được hoàn toàn tự do, đồng bào ta ai cũng có cơm ăn, áo mặc, ai cũng được học hành”. Và người đã dành trọn cả cuộc đời mình để thực hiện ham muốn ấy. Người dành tất cả tình yêu thương cho đồng bào, đồng chí; cho già, trẻ, gái, trai; cho miền xuôi, miền ngược; cho miền Nam, miền Bắc...

“Người là Cha, là Bác, là Anh

Quả tim lớn lọc trăm dòng máu đỏ”

Hai câu thơ của Nhà thơ Tố Hữu đã gửi gắm hộ tiếng lòng của biết bao con người Việt Nam đến với vị cha già kính yêu của dân tộc.

Có lẽ niềm khát khao cháy bỏng nhất đối với mỗi người dân Việt Nam chúng ta là trong đời có được một lần gặp Bác, thế rồi ước mơ ấy đã trở thành hiện thực đối với chị Tín, một lao động nghèo ở phố Hàng Chĩnh – Hà Nội vào xuân năm 1962, đến với buổi kể chuyện đầu tuần hôm nay, tôi muốn chia sẻ với các đồng chí một câu chuyện thấm đẫm lòng yêu thương, thấm đẫm tình người với tựa đề: “Bác không đến thăm nhà cháu thì còn đến nhà ai”. Câu chuyện được ghi lại theo lời kể của thiếu tướng Phan Văn Xoàn, nguyên là cận vệ của Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Mùa xuân năm 1962, trước Tết Nhâm Dần chừng 1 tháng, Bác Hồ gọi tôi lại và dặn: “Chú tìm cho Bác một gia đình nghèo nhất ở Hà Nội để Bác đến thăm trong dịp giao thừa!”.

Tôi chỉ có một tháng để thực hiện nhiệm vụ Bác giao. Hà Nội ngày ấy không giàu, nhưng để tìm ra một gia đình “nghèo nhất” không phải là chuyện dễ. Tôi liên hệ hết người này đến người khác, nơi này đến nơi khác nhưng vẫn chưa xác định được ai là “nghèo nhất” Hà Nội. Cho đến một ngày, một anh Công an địa bàn gọi bảo tôi thử tới thăm gia đình một người phụ nữ gánh nước thuê ở khu vực anh.

Tôi ghé vào một ngõ sâu trên phố Hàng Chĩnh, đó là một ngôi nhà cũ kỷ, phên liếp tạm bợ, bên trong chỉ có một chiếc giường tre và vài ghế gỗ lăn lóc. Bàn thờ lạnh tanh hương khói, không có dấu ấn của những ngày giáp tết. Có bốn đứa trẻ đang nằm ngồi vật vạ chờ mẹ mang gạo về. Có lẽ Chúng đói. Chủ ngôi nhà ấy là một người phụ nữ ngoài 40 tuổi, tên Nguyễn Thị Tín, góa chồng. Chị vốn là công nhân thất nghiệp và từ lâu nay sống bằng nghề gánh nước thuê. Với chị, tương lai và sự nghiệp của gia đình chỉ là con số 0 tròn trĩnh.

Tôi báo cáo rằng nhiệm vụ Bác giao tôi đã làm xong. Bác gật đầu.

Tối giao thừa ấy, như thường lệ, Bác Hồ đi với đại diện Thành ủy Hà Nội thăm vài gia đình trong kế hoạch. Khoảng 11 giờ tối, Bác nháy mắt với tôi ngụ ý đã đến chương trình của hai bác cháu mình.

Chúng tôi tách đoàn, gồm năm người: Bác, người thư ký, một cán bộ địa phương, tôi và một vệ sĩ khác – cùng hướng về phố Hàng Chĩnh. Bác mặc áo bông, quần vải gụ, đi dép cao su, đội mũ len đen và quấn khăn choàng cổ. Không hóa trang nhưng phải nhìn thật kỹ mới nhận ra Bác được.

Chúng tôi dừng xe ngoài ngõ cách 200 mét, cả đoàn phải đi bộ vào. Lúc ấy trời đã lạnh tê tái, mưa phùn lất phất. Tôi đi trước vào ngõ. Ngõ sâu hun hút. Mùi hương trầm bay ra từ các nhà thơm phức. Có lẽ giờ này mọi người đang sum họp trong gia đình của mình để chờ đón giao thừa. Từ đằng xa, tôi thấy bóng chị Tín đang quảy đôi quang gánh đi ngược ra ngoài phố. Tôi khẽ gọi: “Chị Tín phải không?”. “Vâng ạ!”. “Sắp giao thừa chị còn đi đâu?”. “Tôi tranh thủ gánh thêm vài gánh lấy ít tiền mua quà bánh tết cho các cháu, anh ạ!”. “Chị về đi, có khách ghé thăm!”.

Người phụ nữ nghèo khổ xoay người lại nhìn những vị khách, rồi chị thảng thốt, bàng hoàng buông rơi đôi quang gánh, chiếc thùng sắt gieo xuống đất keo loảng xoảng. Chị chạy bổ tới, quì xuống, ôm choàng lấy chân vị lãnh tụ rồi khóc nấc lên: “Bác... Sao Bác lại đến thăm nhà cháu?”. Bác Hồ rưng rưng nước mắt: “Nhà cháu mà không đến thì Bác còn đến nhà ai!”. Chị Tín lập cập dẫn Bác vào nhà. Mọi người im lặng. Tôi, thêm một lần nữa, ngước nhìn vị lãnh tụ đất nước mình, thấy Người cao hơn tất cả.

Vào nhà, chúng tôi chia nhau thắp nhang đèn, bày quà bánh Bác dặn mang theo, chia một ít cho bốn đứa trẻ đang ngồi chờ mẹ trên chõng tre giữa nhà. Căn nhà bừng sáng, Bác quay sang hỏi về những đứa trẻ: Các cháu có đi học không? Chị Tín ngập ngừng: “Thưa Bác, có ạ, nhưng nhà cháu nghèo, lại đi gánh nước thuê nên cũng chỉ được bữa có bữa không thôi ạ.”. Thế gánh nước thuê có đủ tiền nuôi con không? Đến đây thì chị òa khóc: “Lo cái ăn từng ngày thôi, thưa Bác!”. “Giờ cháu có muốn làm việc không?”. “Thưa Bác, có chứ ạ, nhưng cháu tứ cố vô thân, ai nhận cháu?”. Bác im lặng không nói gì. Bác hỏi thêm chị Tín vài câu nữa nhưng lúc này chị không còn trả lời được nữa. Nước mắt chị cứ vòng quanh trên đôi gò má xanh xao của người phụ nữ nghèo khổ. Với chị, việc được Bác Hồ đến thăm vào đêm giao thừa quả thật là một hạnh phúc quá lớn lao.

Gần 12 giờ, sau khi chúc tết gia đình chị Tín, Bác và chúng tôi ra về. Vừa bước ra khỏi cửa, không biết từ bao giờ mọi người đã vây kín ngõ. Nhìn thấy Bác, tiếng vỗ tay vang lên. Chờ mọi người im lặng, Bác nói: “Bữa nay Bác vui vì tình cờ gặp các cụ, các cô chú, nhưng Bác cũng rất buồn vì mới từ nhà cô Tín ra. Các cô chú có biết giờ này đã sắp giao thừa mà cô Tín vẫn còn đi gánh nước thuê không? Tại sao cả một khu phố vầy mà không ai nghĩ đến việc giúp đỡ cho gia đình cô Tín?”. Im lặng, một đại diện khu phố nhận lỗi và hứa sẽ quan tâm đến nhà chị Tín. Bác nói thêm: “Điều Bác muốn nói ở đây là tinh thần “lá lành đùm lá rách” trong khu phố, nhưng cái lớn nhất vẫn là trách nhiệm của Chính phủ với nhân dân.”. Hôm ấy trên xe về, chưa bao giờ chúng tôi thấy Bác Hồ buồn như thế. Bác nói: “Các chú thấy chưa? Hôm nay mình đã đi đúng người thật việc thật rồi. Nếu như cứ để cho Thành ủy sắp xếp, Bác chắc chắn nhà nghèo nhất không phải là nhà cô Tín rồi…”.

Về nơi Bác ở, Bộ Chính trị đã tập họp để chúc tết Bác và cùng đón giao thừa. Bác ngồi vào ghế, mọi người ngồi xung quanh. Bác im lặng một tí rồi nói từ từ: “Hôm nay Bác được đi thăm một gia đình nghèo nhất thủ đô Hà Nội. Cô Tín bây giờ đã đến giao thừa mà vẫn còn phải đi gánh nước thuê để lấy tiền mua gạo nấu cháo cho con. Chúng ta quả thật đã quá quan liêu khi để xảy ra một sự việc như vậy ngay trong lòng Hà Nội mà không hề biết. Nhưng Bác biết, không chỉ có một gia đình nghèo như gia đình chị Tín đâu, vẫn còn rất nhiều gia đình nghèo hơn thế nữa. Một Đảng cầm quyền mà để cho người dân nghèo hết còn chỗ để nghèo thì đó là lỗi của Đảng với nhân dân…”.

Mọi người im lặng, thấm thía từng câu nói của Bác.

Đau xót làm sao khi nhìn hình ảnh lam lũ, nghèo khổ của chị Tín. Xúc động làm sao trước hình ảnh một vị Chủ tịch nước đã ân cần đi sâu, đi sát vào đời sống của nhân dân. Đã không còn ranh giới giữa người đứng đầu đất nước với một gia đình lao động nghèo. Bác như người cha bao dung, trìu mến vỗ về những đứa con thân yêu. Bác thực sự là ông tiên giữa đời thường, ông tiên không hề cổ tích. Cả cái cách giản dị mà Bác đến với dân cũng làm mỗi chúng ta phải suy nghĩ, không phô trương, hình thức, không xe đón, xe đưa, không quan liêu, mệnh lệnh. Bác đã âm thầm thực hiện trách nhiệm của người đầy tớ với nhân dân như thế đó.

Từ sự kiện vi hành của Bác Hồ đêm giao thừa gần nửa thế kỷ trước càng bừng sáng thêm ra một chân lý vàng là làm cách mạng không bao giờ được quên lớp người nghèo khó; càng rực sáng lên truyền thống ân tình, đùm bọc nhau lúc bình thường cũng như lúc tối lửa tắt đèn. Ngày thường tình nghĩa đã thấm đậm, những ngày lễ, tết đến xuân về nghĩa tình càng đậm đà nồng thấm hơn. Tết năm nào cũng vậy, Sở GTVT Long An cũng phân công các đồng chí lãnh đạo đến thăm và chúc tết các đồng chí lão thành cách mạng, các đồng chí cán bộ về hưu…đến những người công nhân thực hiện nhiệm vụ ở lại trực công trường không về nhà đón tết; rồi đến các công việc đảm bảo an toàn giao thông phục vụ nhân dân đón tết, đảm bảo đủ phương tiện vận chuyển hành khách cuối cùng đến giao thừa…đến việc quan tâm đến đời sống CBCNVC – người lao động trong Ngành có điều kiện ăn tết chu đáo, dần dần trở thành phẩm chất đạo đức, ăn sâu vào tư duy của mỗi con người.

Đối với Trung tâm quản lý Đường bộ - Đường sông chúng tôi? với công việc chuyên môn quản lý, duy tu sửa chữa cầu đường, nhằm đảm bảo an toàn giao thông thông suốt cho người và phương tiện lưu thông trong mọi tình huống; trong hai năm vừa qua Trung tâm đã hoàn thành tốt nhiệm vụ, công việc chức trách của mình. Đối với đơn vị chúng tôi, quá trình điều hành công việc ví như công tác ngoại giao gồm đối nội và đối ngoại. Đối nội, đó là việc quan tâm chăm lo đến người lao động ở đơn vị được đặt lên trên hết như: Xây dựng các nhà đội tuần đường ở các huyện; tạo điều kiện giao lưu TDTT – VHVN; tập huấn công tác tuần đường, quản lý duy tu sửa chữa, tổ chức khám sức khỏe định kỳ, tham quan nghĩ mát, bảo hộ lao động... tất cả các việc trên đều được công khai minh bạch, dân chủ bằng các quy chế chi tiêu nội bộ, bằng Nghị quyết ở đại hội Công đoàn cơ sở, ở hội nghị CBCNVC…Qua đó tạo niềm tin đối với người lao động. Đối ngoại, đó là phải đảm bảo công tác quản lý, duy tu sửa chữa đường bộ - đường sông thật tốt, đảm bảo đường thông, hè thoáng… phục vụ tốt việc lưu thông an toàn của người dân, không  những mang ý nghĩa chính trị mà còn là đạo đức của mỗi con người. Để đạt được đều đó, ngoài sự nỗ lực hết mình của CBCNVC đơn vị ; còn có sự lãnh đạo, quan tâm sâu sắc của Lãnh đạo Sở, các phòng ban đơn vị, sự điều hành hoạt động hiệu quả của Ban Giám đốc Trung tâm.

Đối với bản thân tôi, là PGĐ Trung tâm, Chủ tịch Công đoàn cơ sở, Tôi luôn chấp hành tốt mọi đường lối, chủ trương của Đảng, pháp luật của nhà nước, hoàn thành tốt nhiệm vụ mà cấp trên giao phó, góp phần của mình vào phong trào chung của đơn vị, của Ngành. Qua tìm hiểu về Bác, tôi thấy mình cần phải học tập ở Bác nhiều điều trong lối sống, suy nghĩ, cách cư xử và sự quan tâm đến những người xung quanh. Tôi nguyện sẽ không ngừng nâng cao tinh thần trách nhiệm của mình, bồi dưỡng năng lực chuyên môn, phẩm chất đạo đức, tìm hiểu, quan tâm hơn nửa đến khó khăn của đồng nghiệp, nhân viên; yêu thương và giúp đỡ những người nghèo khổ, xây dựng mối quan hệ gia đình, làng xóm hòa thuận, đoàn kết.

Có lẽ phải sống với dân, gần nhân dân chúng ta mới hiểu được những điều dân nghĩ, mới biết được những gì dân cần và mới hiểu rõ hơn trách nhiệm của mình với nhân dân. Đã đến lúc chúng ta phải quyết tâm làm theo cho bằng được những điều Người đã dạy. Những tình cảm và tư tưởng của Chủ tịch Hồ Chí Minh mãi mãi là ánh đuốc soi sáng cho tâm hồn, cho trí tuệ, cho tình cảm, cho đạo đức của mỗi chúng ta, nâng bước ta đi trên những đoạn đường gian lao mà đầy vinh quang phía trước./.

Nguyễn Hoài Phong

Trạm kiểm tra tải trọng
Trạm kiểm tra tải trọng
Thanh tra GTVT kiểm tra tải trọng xe
Thanh tra GTVT kiểm tra tải trọng xe